CHUYỆN CHỢT NHỚ VỀ MỘT CÔ GÁI ĐIẾM…

( Truyện này đã post trên FB và blog cu Mô, nay mình có tý nhà cửa, xin phép chuyển zìa ).

Đọc chuyện Va-len-tin của bác Đỉn, tự nhiên lại nhớ tới Thi.
Hồi đó cỡ năm 91-92 gì đó, miềng vừa từ quân đội chuồn ra ngoài ( Chẳng phải sợ gì đâu, đánh nhau với ai mà sợ chết ), mà do khi đó Việt nam đã rút quân khỏi Cam-pu-chia, mấy tháng nằm chơi chẳng có việc gì làm, mà lương nhận xong chỉ đủ mua một cái chân giò uống rượu là sạch bách. Tót ra ngoài một cái là xuống ngay tàu của một hãng tàu của địa phương. Lại chạy vào Sài gòn, như khi ở quân đội nên chẳng lạ lùng gì lắm.
Sài gòn bây giờ, khu Ba son, Nguyễn Hữu Cảnh lộng lẫy lung linh, nhưng thời đó, sát bờ sông là khu của Công ty trục vớt, nên vẫn gọi là cảng trục vớt. Khu này phức tạp vô cùng, trộm cắp, cặn bựa, đĩ điếm, giang hồ búa xua. Gái điếm ( gọi thế cho nó nhanh ) nhiều lắm và đủ các dạng. Đám thủy thủ đêm đó đi bờ về sương sương, nghiêng ngả hết! Cái sạp lái, như thường lệ mấy thằng phòng dưới tầng hầm nóng quá vác chăn chiếu lên ngủ. Nhưng bữa nay, cái sạp đã có người. Mấy thằng ôn say khướt quát um củ tỏi đuổi lấy chỗ nằm. Một cô bé mặc đồ trắng nhờ nhờ trong đêm. Đèn bật lên, cô gái trông là lạ, rụt rè chứ không bặm trợn, sành sỏi như đám gái thường ngày. Với giọng Huế nhè nhẹ, cô nói đường cùng ở quê nên ôm con vô đây, gửi trên lộ đất đỏ, xuống bến kiếm tiền. Nhưng chẳng biết “kiếm” thế nào nên cứ chỗ tối này ngồi suốt, rồi mệt quá ngủ lăn, mặc muỗi à à đốt đầy người.
Đám thủy thủ mắc màn rồi bảo cô bé chui vào mà ngủ.
Sáng hôm sau, tan rượu dậy muộn, đi quanh tàu. Cha cha, sạch sẽ tinh tươm, vào bếp thấy đồ ăn đã được mua về gọn ghẽ. Phía vòi nước thấy cô bé đang ngồi giặt cả đống đồ của đám thủy thủ quăng ra.
Rồi cô bé cũng quen “việc”! Xót xa mấy cũng phải nói như vậy. Việc của cô bé là phục vụ nhu cầu cho đám đàn ông bặm trợn, xa nhà, như những cô điếm khác. Và chẳng hiểu sao, cô tự nhiên cư trú cùng đám thủy thủ của mình. Ban ngày, cô như một em út của cả tàu, làm đủ mọi việc sạch sẽ tinh tươm, và chiều chiều sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cô son phấn rồi chào các anh, để bắt đầu công việc của mình, quá nửa đêm mới mệt mỏi trở về…
Cứ vậy mấy chuyến liền, hễ thấy tàu mình xuất hiện, cô lại xuống, cư trú và làm mọi việc một cách tự nhiên, như em út. Và cũng như tất nhiên phải thế, đám thủy thủ của tàu lại giành cho cô một cái giường với đầy đủ chăn màn trong thời gian tàu lưu tại bến.
Thời gian cứ trôi, mình đổi sang tuyến khác và một thời gian dài không quay lại đó. Năm 1998, ký hợp đồng với một hãng Taiwan, mình mới có dịp trở lại chân cầu Sài gòn. Ra thăm lại bà con bến cũ, ngồi nhậu lai rai với mấy thằng mặt rô, chợt nhớ đến Thi nên hỏi thăm xem cô bé qua ngần đấy năm thế nào ( Những năm đó, đại dịch AIDS mới được phát hiện và hoành hành dữ dội ). Mấy thằng du côn lơ láo hỏi nhau, và cô em bán quán sau một hồi à à mới nói, nó lấy chồng rồi, một thằng máy trưởng người Đức. Thằng đó thấy nó hiền lành, chịu khó nên khi nghỉ, nó quay lại Việt nam cưới cô bé và đưa về bển, đâu như Hăm buốc thì phải…
Mừng cho em! Có mấy người may mắn vậy đâu. Nhiều lắm những cô gái buộc phải làm cái nghề ô nhục này đã có những cái kết vô cùng bi thảm. Vì giành khách, thậm chí có em đánh nhau rồi cũng lăn xuống nước, mấy ngày sau vớt lên, hai đứa vẫn còn đang túm chặt tóc nhau…
Hôm nay 14/2, tự nhiên nhớ tới cô bé này. Mong rằng em vẫn đang sung sướng hạnh phúc bên người chồng Đức nhân hậu cùng con cháu. Chắc em vẫn nhớ tới những ngày khổ nhục xưa kia…

Advertisements

52 Responses to CHUYỆN CHỢT NHỚ VỀ MỘT CÔ GÁI ĐIẾM…

  1. Đônga nói:

    Cha ni hổm rày phót nhưng 3 bài là răng, xuất ngoại…?

  2. Chíp nói:

    Ba chuẩn bị đi rong rùi, he he 🙂

  3. Hà Linh nói:

    Ở xứ này cô ấy khổ đau, xứ kia cố ấy được làm người..suy ra thì chẳng qua là do hoàn cảnh mà thôi..
    thôi thì cũng mừng cho cô ấy, mong cô ấy được hạnh phúc vì cô ấy đáng được như thế!

  4. Không hiểu sao chớ đọc ở đầu câu chuyện GH đã nghĩ cô này sẽ có hạnh phúc về sau. GH nghĩ ở đời chỉ cần mình sống chân tình, chịu thương, chịu khó làm tròn bổn phận của người đàn bà và nhất là phải hiền ngoan, nhẫn nhịn thì trước sau gì cũng sẽ có hạnh phúc.
    ——
    Cướp ơi! Có bình an không đó?

  5. Hà Bắc nói:

    Mọi người vẫn rôm rả thế!
    ước gì được gặp lại cô gái ấy Cướp nhỉ ?

  6. Hà Linh nói:

    nói vậy chứ đọc kí ức này của anh HTH và nhớ về những cô gái bị báo chí rồi QH đổ xô vào đập tơi bời nghĩ ngậm ngùi…
    giá như những quan tham, những kẻ phá hoại mà cũng được quan tâm tới bến vậy thì nước mình khác đi rồi..

    • hth nói:

      Thế này: Tham nhũng ở quốc gia nào, thể chế nào cũng bị lên án. Mại dâm thì đã rất nhiều quốc gia công nhận là một nghề ( Ở VN cũng nói là nghề cổ xưa nhất trong các loại nghề ). và ở VN hiện cũng đã có ý kiến là nên công nhận và kiểm soát nghề này. Thực sự thì ở một số nơi, người ta có thể gặp các cô gái làm nghề này và thấy họ cũng rất đàng hoàng, lịch sự. Họ bán cái họ có, chứ không ăn cắp của ai!

  7. ntd nói:

    Nhất trí cao với ý kiến của đại biểu QH hth…vị đại biểu này có nhiều bài viết rất hay và ý nghĩa, đề nghị đại biểu dành nhiều thời gian hơn nữa viết nhiều bài cho độc giả đọc và commet, hehe…

  8. Zoe nói:

    Sao em vẫn lên bài được. Chị trèo tường thì đọc được nhưng không vào trang lên bài được. Đăng nhập nó cứ hỏi mail, mình viết mail nó bảo đếch phải. Còm được nhưng nó không lên cái mặt của mình. Đểu thật! Mịa , tay Cua nó cũng kêu inh lên bên FB kia kìa. Mà sao GH, HB, Mõ , HN cũng vẫn vào được nhể?

  9. Vô được nhà cậu.Chào một phát trước coi có hiện còm (mà tớ chào) không đã hỉ.
    Mịa,đúng là…”Bè nào theo mảng nấy”,răng không chặn bọn viết bài,pót ảnh bậy bạ..mà đàng hoàng,tử tế,ngoan ngoãn như miềng lại bị chặn là răng hè?
    😆

  10. Nhachuaanchay nói:

    quý cướp biển wa. Hiền và xanh lè…

  11. socda nói:

    Lại chuyện qua đã lâu.
    Chả biết SÓC có bị gì không, chớ SÓC vẫn cứ nghi ông chồng Đức này rồi cũng hít le (chồng VN còn hít le nữa huống hồ..) thôi!

  12. certainly like your web-site however you need to
    take a look at the spelling on quite a few of your posts. Several of them are rife with spelling problems and I to find
    it very troublesome to tell the truth on the other hand I will
    surely come again again.

Trả lời Zoe Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: